Truong-Xuan Association logo
Trường-Xuân
Hành-trình tìm Tự-Do


English
Tiếng Việt
Trang Chủ Hình ảnh Trường-Xuân Bài viết Tài-liệu Liên Lạc

Việc Cứu Trợ Của Tàu Clara Mearsk - Nhìn Từ Phòng Điện Tín




Việc Cứu Trợ Của Tàu Clara Mearsk
Nhìn Từ Phòng Điện Tín


Lời tường thuật của Điện tín viên Martin Holroyd
đăng trong tờ Radio Telegrafist, 1975
(Nguyễn Thị Mỹ Linh phỏng dịch)


Trên hành trình Bangkok - Hongkong từ ngày 30 tháng Tư cho đến ngày 4 tháng Năm 1975, tàu CLARA MEARSK đã tiếp cứu và đưa 3,628 thuyền nhân Việt Nam tới bến bờ Hongkong. Công việc này đã đưa tên tàu CLARA MAERSK lên trang nhất của nhiều tờ báo trên khắp thế giới. Điện tín viên của tàu là ông Martin Holroyd kể lại nơi đây những gì đã xảy ra trong phòng điện tín của tàu trong cuộc cứu nạn trên. Nội dung của những lời cầu cứu được lấy từ một bài báo của tờ Maersk Post.

Ngày 2 tháng Năm, lúc 07g18 có báo động tự động. Đó là lời cầu cứu của XVLX với điện thư như sau: "Từ thuyền trưởng của Trường Xuân/XVLX, có khoảng 3,000 người tị nạn từ Saigon. Họ đói và khát - stop - máy bị hư và thủng lỗ - stop - vị trí của chúng tôi khoảng 8.35N 107E tại 2100 gmt xin được tiếp cứu ngay lập tức - thuyền trưởng".

Tôi trả lời là đã nhận được tin, và báo tin ngay cho ông Chief Officer (Sĩ Quan Chỉ Huy). Ông này báo tin cho thuyền trưởng biệt và chỉ 3 phút sau, chúng tôi đổi hướng tàu đi về hướng có con tàu bị nạn. Tôi trở lại phòng vô tuyến điện và nói cho XVLX biết, là chúng tôi đang trên đường tới.

Tôi gọi tất cả những tàu khác và gửi cho họ tin cấp cứu đã nhận được. Trong vòng 5 phút đầu không thấy tàu nào trả lời cả, nhưng sau đó thì một số tàu trả lời. Tàu của Mỹ ALASKAN MAIL/KAAV, nói không nghe thấy SOS. Tôi nhờ anh ta liên lạc với hải quân Mỹ và nói cho họ biết là có 3,000 người thuyền nhân muốn được cấp cứu. Anh ta hứa sẽ cố gắng liên lạc với MCS SAIGON qua MCS GREENVILLE.

Sau đó, anh ta liên lạc lại và nói rằng hải quân Mỹ nói anh ta cứ việc đi, và họ sẽ lo việc này. Tôi hỏi: "Vậy thì còn CLARA MAERSK thì sao? Anh ta trả lời, cả chúng tôi cũng cứ việc đi đi. Tôi đò sự xác định việc này, và anh ta hứa sẽ trả lời, nhưng liên lạc và nói không thể được, vì hải quân Mỹ bận rộn.

Tôi thông tin này cho thuyền trưởng. Ông muốn phải được xác định rõ ràng của hải quân Mỹ. Tôi thử liên lạc qua VHF và báo tin chúng tôi đang trên đường con tàu bị nạn, và muốn có thêm thông tin. MCS GREENVILLE trả lời và báo tin cho MCS SAIGON biết. MCS SAIGON hồi âm và bảo chúng tôi cứ tiếp tục. Hải quân Mỹ cũng đang trên đường tới.

Tôi tiếp tục liên lạc với những chiếc tàu khác, và biết được CLARA MAERSK là chiếc tàu duy nhất nhận được SOS trực tiếp.

Tôi cũng nhận được vị trí của một số tàu khác, nhưng đa số đang ở rất xa. Đài vô tuyến rất ồn. Tất cả có khoảng 3 chiếc tàu với ETA, nhưng họ cách xa chúng tôi tới 4-5 giờ.

Sau đó tôi liên lạc nhiều với con tàu bị nạn, va tôi báo tin cho các tàu khác biết. Điện tín viên của XVLX rất giỏi. Anh ta cho những tin rất rõ ràng. Vị trí của con tàu bị nạn đầu tiên cho sai, nhưng sau đó anh ta trở lại ngay và báo tin vị trí đúng, làm cho CLARA có thể chạy nhanh tới địa điểm.

Chúng tôi rất lo lắng cho những người tị nạn. Chúng tôi biết cần phải giúp cấp tốc, đặc biệt cho phụ nữ và trẻ con. Khi chúng tôi nhìn thấy con tàu bị nạn, tất cả rất yên lặng và bình tĩnh. Thuyền trưởng chúng tôi nói con tàu bị nạn hãy ngừng lại, nhưng con tàu trả lời không thể đứng yên một chỗ, vì phòng máy bị lủng. Con tàu chỉ có thể bơm nước ra khi động cơ chính chạy. Chúng tôi nói với họ rằng, điều rất quan trọng là họ phải đứng yên. Con tàu vẫn quay vòng tròn và xin được giúp đỡ, tình thế trở nên tuyệt vọng.

Chúng tôi gửi tàu nhỏ cấp cứu qua bên đó. Tôi vẫn bám sát ở phòng điện tín. Con tàu bị nạn xin cho một cái bơm, nhưng chúng tôi không thể đưa cho được.

Tôi nhận được thông tin từ 3 con tàu khác cũng trên đường đi tới nơi có tàu bị nạn.

Khi chúng tôi đã đưa được người tị nạn sang hết CLARA MAERSK, tôi đã trả lời là không cần họ giúp nữa. Và thế là chấm dứt SOS.

Người ta đoán rằng con tàu bị nạn có thể trôi khoảng 2 giờ nữa. Thuyền trưởng của tàu đó hỏi có thể kéo tàu đó không.

Sau đó tôi liên lạc được với Copenhagen và Hongkong. Khi tôi có thì giờ tôi cũng cố giúp những gì có thể làm được, nhưng không có nhiều thì giờ, khi tôi chỉ có thể rời phòng điện tín chút ít thôi.

Thật là một chứng kiến tuyệt vời. Thủy thủ đoàn, những người thợ gốc Trung Hoa và vợ của họ đã hợp tác rất chặt chẽ.

Tôi nói chuyện với nhiều người tị nạn. Chúng tôi trao đổi địa chỉ, và họ hứa sẽ liên lạc với tôi trong tương lai.

Họ rất vui mừng và biết ơn đã được đi khỏi Saigon. Nhiều người cứ lo sợ Hongkong sẽ đưa họ trở lại Việt Nam, cho đến khi đại diện Hongkong, Lt. Commander Bob Wilkinson lên tàu bảo đảm rằng thống đốc Hongkong hứa sẽ không trả họ lại Việt Nam.

Nếu hôm chuyển người sang tàu mà trời xấu, thì hậu quả không thể lường được và có thể bao nhiêu người đã bị chết. Chúng tôi quả thật rất may mắn.




Trở về Mục Lục bài viết