Truong-Xuan Association logo
Trường-Xuân
Hành-trình tìm Tự-Do


English
Tiếng Việt
Trang Chủ Hình ảnh Trường-Xuân Bài viết Tài-liệu Liên Lạc

Con Tầu Định Mệnh Trường Xuân




CON TẦU ĐỊNH MỆNH TRƯỜNG XUÂN

Nguyễn-Việt-Cường



Đã có rất nhiều anh hùng tự kết liễu đời mình trong ngày đau thương 30 tháng tư vì không muốn đầu hàng kẻ thù hoặc bị bị rơi vào tay chúng. Nơi đây người viết xin kể lại 3 cái chết đã xảy ra trên con tầu định mệnh Trường Xuân là con tầu đã cứu được gần 4000 sinh mạng trong giờ phút kinh hoàng nhất, bi thương nhất của thủ đô miền Nam Việt-Nam. Xin quý độc giả đọc lại những lời tâm sự của vị thuyền trưởng tầu Trường-Xuân là cụ Phạm-Ngọc-Lũy:

"Trường-Xuân đậu ngay ở kho Năm Khánh Hội hiện ra như một niềm hy vọng cuối cùng trong đêm bão tố giữa biển khơi. Những cuộn khói đốt lò bốc lên trời cao như tiếng gọi thiết tha và có mãnh lực lôi cuốn đàn gần 4000 Chim Việt chen cánh kết đoàn trên con tầu nhỏ bé trong lúc tai họa khủng khiếp đang gieo đau thương khắp cùng Đất Nước... Thượng đế đã ban cho tôi ân huệ được sống với đồng bào trong những giờ phút đau thương và bi thảm nhất của một giai đoạn lịch sử tan vỡ. 10 giờ 30 sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tiếng nói từ đài phát thanh Sài Gòn gieo vào lòng người quốc gia nỗi kinh hoàng lẫn tuyệt vọng. Làn sóng người đổ xô ra tầu Trường-Xuân mỗi phút mỗi đông trong đó có khá nhiều anh em thuộc các binh chủng quân lực VNCH. Tất cả đều mang nét mặt buồn thảm, hốt hoảng đến cùng cực khi đi tìm đường sống trong cái chết. Trong giờ phút nguy cấp nhất và biết trước sẽ gặp rất nhiều bất trắc, nhiều gian nan... tôi vẫn tư tin và tin tưởng rằng mọi người trên tầu đều ý thức được mối nguy chung... nên tôi đã ra lệnh cho tầu khởi hành. Đồng hồ chỉ 13 giờ 30 phút chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975."

Vào khoảng nửa đêm ngày mùng 1 tháng 5 khi con tầu vẫn còn bồng bềnh nơi hải phận quốc tế vì máy tầu vẫn còn bị hư đang sửa chữa. Màn đêm đen phủ trùm không gian. Hàng ngàn con người chen chúc trên boong tầu và ai cũng hoang mang không biết con tầu sẽ ra sao? sẽ đi về đâu? Bỗng có tiếng la lớn từ phía thành tầu: Tôi là trung tá cảnh sát Võ-Tuyết-Hồ tôi xin cảnh giác cùng mọi người là chúng ta đã bị gạt... thuyền trưởng sẽ giao con tầu cho kẻ thù... xin vĩnh biệt... vĩnh biệt... Và tiếp theo là tiếng la: có người tự tử! có người rớt xuống biển! Ông Hồ tự tìm cho mình một lối thoát vì ông đã hoàn toàn tuyệt vọng vì nào có ai biết thuyền trưởng là ai? con tầu sẽ đi về đâu v.v... Ông ngồi trên thành tầu lưng quay ra biển nên sau khi tự sát ông đã rớt ngay xuống biển. Được biết ông Hồ đã cùng vợ và 2 con xuống tầu Trường Xuân rất sớm nhưng chờ hoài vẫn không thấy tầu chạy nên ông cho vợ con trở về nhà để mình ông ở lại.

Người thứ hai là một quân nhân vì anh vẫn còn mang quân phục trước khi tự sát... Trong lúc phân phát nước uống cho đồng bào, bất ngờ anh này chạy tới giật lấy khẩu súng của một nhân viên đang giữ trật tự rồi kê vào cổ bóp cò. Có lẽ anh cũng quá thất chí, quá tuyệt vọng?

Cái chết thứ ba tuy không phải là tự sát nhưng cũng xứng đáng vì được chết trong không khí tự do. Sau mấy ngày lênh đênh trên biển cà trong tình trạng thiếu thức ăn, thiếu nước uống v.v... nhiều người đã ngất xỉu và kiệt sức... trong đó có cựu thượng nghị sĩ Vòng-A-Sáng. Khi người cuối cùng cố gắng leo lên con tầu cứu tử thuộc quốc gia Đan Mạch vào chiều ngày mùng 2 tháng 5, ông Sáng đã quá yếu sức nên đã nhắm mắt lìa đời. Thân xác của ông được bỏ lại trên con tầu Trường-Xuân trôi dạt theo sóng nước. Nào ngờ khoảng một tháng sau, một tầu đánh cá Hông Kông đã tim thấy con tầu và kéo vào đất liền.

Tuy đã mất 3 mạng người trên con tầu Trường-Xuân nhưng bù lại ông Trời đã cho 2 sinh mạng mới ra đời đó là 2 bé sơ sinh, một trai, một gái. Đặc biệt hơn nữa là cả 2 em đều đã thành tài và giúp ích cho đời. Em bé trai trở thành nha sĩ và em đã phát minh ra nước bọt nhân tạo để giúp các bênh nhân bị bệnh thiếu nước bọt. Còn bé gái thì đã trở thành một Fashion Designer và hiện đang làm việc tại tiểu bang California. Đó là cô Chiêu-Anh. Còn nếu nhìn xa hơn nữa thì sau gần 40 năm, con số 4000 sinh mạng đã được con tầu Trường-Xuân cứu vớt ngày nay chắc chắn đã sinh sôi nảy nở ra hàng ngàn, hàng ngàn sinh mạng khác trong số đó nhất định đã, đang và sẽ có nhiều nhân tài đóng góp rất nhiều cho quê hương thứ hai này và cũng là niềm hãnh diện của những người Việt-Nam xa xứ.


Nguyễn-Việt-Cường




Trở về Mục Lục bài viết